Nhà mình – của đáng tội là có 2 em chim cu gáy ( hay là chim gì nhỉ?
) được bố cất công chăm nom kỹ càng và treo gần cây khế. Với một đứa ít về nhà như mình thì việc nhớ được tiếng hót của 2 em ấy là một điều vô cùng không tưởng. Và cũng không phải buổi sáng nào những âm thanh líu lo ấy cũng vượt ra được tán khế, leo lên ban công và chui vào chăn để nằm gọn trong tai của một kẻ mê ngủ như mình. Thế nhưng, tiếng chim hót với mình là một điều gì đó rất đáng để nhớ thương và suy ngẫm, nhất là để nhớ về ngôi nhà, về bố mẹ và em trai.
Tiếng chim hót - nếu nói là hay thì chắc mình sẽ lắc đầu, nếu nói là độc đáo thì chắc mình còn lia sái cổ. Nó thật sự giản dị và chẳng màu mè tí nào nhưng nghe rồi lại thấy nó rơi đúng vào điểm yếu nào đấy trong lòng. Mỗi lần nghĩ về nó, mình tự nhiên sẽ mường tượng ngay ra cây khế, giếng nước và mảnh sân sau nhà. Rồi sau ấy là hình ảnh của bố, của mẹ, của em – những người ngày nào cũng ra vào quanh những vị trí ấy. Và bởi vì bàn ăn nhìn ra được cây khế – nhìn ra được 2 cái lồng nên ngồi ăn cũng có thể nghe thấy tiếng chim hót. Mà như thế cuối cùng vẫn gợi nhắc về hình ảnh những người thân yêu nhất mà thôi.
Thỉnh thoảng mình rất…chuối. Nghe tiếng hót, mình chợt thấy phấn chấn hẳn rồi tự nhiên…cười 2, 3 cái mà cái nào cũng chan chứa thần thái mãn nguyện. Cùng lúc ấy, tưởng như bao nhiêu ồn ã, náo nhiệt, cáu giận và mệt mỏi mang về từ Hà Nội đã không cánh mà bay (chắc chúng nó bay theo tiếng hót
). Sau rồi mình lại hớn hở kêu gào với mẹ rằng:
- Ơ mẹ ơi, chim nhà mình nó…hót!
Và thế nào mẹ cũng lừ mắt cho mình một phát, chép miệng một cái rồi bảo “Chuyện lạ lắm hay sao mà kêu to thế. Cứ như người từ trên trời rơi xuống”
Mình cười hí hí. Mẹ đâu biết từ HN về mình thèm sự yên bình thế này đến mức nào cơ chứ. Đâu chỉ đơn giản là thèm nghe tiếng chim hót mà còn là trăm nghìn cái thèm khác:
Thèm được lăn vào lòng mẹ mà kể lể khóc lóc, để biết rằng:
” Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi khắp phương trời lòng mẹ vẫn theo con”
Thèm được ngồi tranh luận với bố, được bố kể cho những kinh nghiệm đi làm, những bài học chính trị của bố….để bàn với bố những chuyện “nhớn” như nhà anh lớn trong nhà.
Thèm được em trai ôm cổ, thơm chút chít vào má và thỉnh thoảng ra…cắn trộm mấy cái rõ đau kêu giời kêu đất…
Thèm được ngồi xúm xít cùng cả nhà vào một góc bàn, xoay đi xoay lại cái mâm với toàn món ngon của mẹ…
Thèm…
Thèm…
Và thèm…
Chung quy lại cũng là thèm và nhớ nhà!
P/s: Từ dạo phát hiện ra tiếng chim hót, với mình, về nhà đã gần như đồng nghĩa với việc trở về nơi bình minh chim hót líu lo. Bình yên, ấm áp, hạnh phúc và biết bao nhiêu!




