Thư Bố gửi con gái.
Dường như tình yêu đầu tiên lại làm con mệt mỏi. Con loay hoay với những thứ váy áo mà con vốn không thích mặc. Bực bội với đôi mắt một mí “hàng độc” của mình. Bố thấy con buồn nhiều hơn là vui, con không tự tin khi là mình nữa.
Đúng là thật dễ để “quyến rũ” một người, nhưng thật khó để người ấy biết rằng ta không hoàn hảo.
Bố và mẹ đã yêu nhau được gần 30 năm. Mẹ từng là một cô gái được nhiều người để ý, mẹ đẹp và học giỏi. Nhưng tại sao mẹ lại chọn bố, một người không có gì đặc biệt? Có lần mẹ nói rằng, duy nhất bên bố, mẹ có thể biểu diễn điệu cười “khủng khiếp” của mẹ. Bởi mẹ biết bố yêu nụ cười ấy.
Mẹ tự ti vì đôi bàn chân của mình, và vẫn thường đi những đôi giầy kín mu bàn chân. Nhưng bên bố, mẹ có thể cởi bỏ những đôi giầy cao gót rất điệu của mình và thu cả 2 chân trần lên ghế. Bên bố mẹ có thể thực sự là mẹ, trên từng milimét vuông. Đó chính là sự tin cậy. Niềm tin cậy tạo nên bầu không khí an toàn để những tình cảm thân mật, âu yếm nảy sinh. Và những người yêu nhau có thể giao phó vào tay nhau cả quá khứ, hiện tại và tương lai của mình.
Con có thể phải lòng một người con không tin cậy, nhưng thật khó mà có thể chung sống với họ. Trong tình yêu, con phải được thật là mình. Mặc cho tất cả những mưu mẹo nho nhỏ chúng ta vẫn thử và có thể gây ấn tượng được với người ta yêu trong buổi ban đầu hò hẹn, thì tình thân mật gắn bó lại dựa trên những gì mà những người yêu nhau biết về nhau.
Người ấy cần phải biết cái tôi thực của con – con như thế nào khi con mệt mỏi, tức giận, nản lòng, phấn chấn. Người ấy phải yêu con như con vẫn thế, chứ không phải yêu cái hình ảnh hoàn hảo mà người ấy hi vọng có ở nơi con.
Con đã xem phim Nhật ký tiểu thư Jones rồi, đúng không? Có một cảnh mà Mark Darcy nói với “tiểu thư” Jones rằng “Anh thích em, như em vẫn vậy”. Và cô ấy hoàn toàn bị chinh phục. Tại sao lại có thể có một phản ứng mạnh như vậy cho một câu “tỏ-tình-không-hề-lãng-mạn”? Bởi vì Mark nói với cô ấy rằng anh ta thật sự nhìn cô ấy và anh ta yêu những cái anh ta nhìn thấy. Anh ta không nói anh thích cô ấy gầy đi mười cân, ăn mặc cho lịch thiệp hơn chút nữa hay xinh hơn một chút. Anh thích cô ấy như cô ấy vẫn thế, vô điều kiện. Cô ấy không cần phải cố gắng để gây ấn tượng với anh ấy, bởi Mark thực sự bị gây ấn tượng rồi.
Sự tin cậy không thể tự nhiên mà có, dù đó là hai người yêu nhau say đắm. Nó cần nhiều thời gian và nỗ lực. Hãy lắng nghe cậu ấy, tôn trọng cậu ấy cũng như ý kiến của cậu ấy, và chấp nhận cậu ấy như cậu ấy vẫn vậy. Và con sẽ được đền đáp công bằng. Giống như mẹ đã yêu bố như bố vẫn vậy.
Biết mình được yêu vì con người thực của mình sẽ khiến con cảm thấy tình yêu thật sự là chốn thiên đường, nơi mà con có thể từ bỏ mọi “vũ khí”. Nó cho phép con được thực sự là mình mà không hề phải lo sợ bị giễu cợt và chối bỏ. Điều đó tuyệt vời vô cùng.
Chúc con được nghe lời-tỏ-tình-không-lãng-mạn: “Anh yêu em như em vẫn vậy!”
Bố của con.
—————————–
Mình cũng không nhớ mình đọc bức thư này ở đâu nữa, chỉ biết là đọc xong thì cũng ngẫm ngợi kha khá. Những điều người bố trong bức thư trên nói với con gái của bác ấy, không phải mình không biết và không ý thức được nhưng nó lại khiến mình cảm thấy buồn vui lẫn lộn.
Buồn – là bởi từ lâu lắm rồi, mình luôn giữ trong lòng một sự tự ti nhất định. Dẫu biết rằng không ai hoàn hảo nhưng sao mình vẫn cảm thấy ngượng ngùng và buồn tủi vì những khiếm khuyết của bản thân vô cùng. Nhìn đi nhìn lại mình chẳng có gì đáng để tự hào hay vin vào đó mà tự tin cả, may ra chỉ có một chút ít lạc quan hiếm khi mất đi mà thôi.( Nhưng chính cái lạc quan ấy trong con mắt người khác – đôi khi lại trở thành tự tin mới buồn cười chứ).Trong nhiều chuyện đều như thế và tình yêu không phải trường hợp ngoại lệ. Mình thường hay bị dằn vặt bởi suy nghĩ rằng mình không phải một cô gái “tốt”: không đảm đang, khéo léo trong việc nhà, không xinh xắn, dễ thương cũng không giỏi giang chuyện đối nhân xử thế hay học hành. Mình – có lẽ đúng như cả nhà vẫn bảo – còn “tồ” và “vụng dại” lắm. Mà vì lẽ đó, nhiều khả năng sẽ làm người yêu mình xấu hổ nhiều hơn là tự hào. Ý thức được điều ấy nên mình khi nào cũng tự nhận phần xấu về bản thân một cách thành thật chứ không phải “khiêm tốn giả tạo”. Có phải bởi thế mà mình khó mở lòng nhận lấy một tình yêu chăng?
Vui - ấy là khi có người làm bớt đi nỗi buồn tủi, lo lắng của mình và khiến mình được sống-khiếm- khuyết như lâu nay vẫn thế. Mình có thể thoải mái thể hiện những thói quen rất xấu, thoải mái thể hiện tính cách ngang bướng và “hơi tí lại chảy nước mắt” của mình mà không ngại bị cười chê hay đánh giá tí nào. Mình có thể mang cả chuyện điểm chác không cao hay những điểm yếu của bản thân để chia sẻ để rồi sau đấy, nó sẽ biến thành “nỗi lo chung” của cả 2 đứa. Bạn bè -đôi khi cũng có thông cảm với nhau những điều như thế nhưng chỉ ai đó thật sự quan trọng với mình mới có thể cùng mình chung tay giải quyết mà thôi. Và mình biết – dù mình khiếm khuyết cỡ nào, dù mình không xinh đẹp, chẳng khéo léo hay đảm đang thì tình cảm của người ấy vẫn sẽ là như thế bởi vì cả những khiếm khuyết cũng rất…”đáng yêu” theo một cách riêng” và “với anh, em là người tuyệt vời nhất”.
Mình cũng thế, mắt vẫn sẽ chỉ nhìn về một nơi – dù chẳng đẹp và long lanh, hoàn mỹ nhưng nơi ấy rất bình yên và an toàn. Chỉ cầu mong trời đừng làm giông tố mà thôi.
Bích Ngọc đang iu nè.
Hì hì … bức thư hay thật đó, dưng mà tóm lại tình iu là tình iu, thế thôi.