Every night in my dreams
I see you, I f you,
That is how I know you go onFar across the distance
And spaces between us
You have come to show you go onNear, far, wherever you are
I believe that the heart does go on
Once more you open the door
And you’re here in my heart
And my heart will go on and onLove can touch us one time
And last for a lifetime
And never let go till we’re oneLove was when I loved you
One true time I hold to
In my life we’ll always go onNear, far, wherever you are
I believe that the heart does go on
Once more you open the door
And you’re here in my heart
And my heart will go on and onThere is some love that will not go away
You’re here, there’s nothing I fear,
And I know that my heart will go on
We’ll stay forever this way
You are safe in my heart
And my heart will go on and on
Đêm.
Tầng thượng lộng gió.
Điện thoại.
Nhớ.
Thương.
Mong mỏi.
Bất giác đâu đấy vọng lên tiếng nhạc êm êm và du dương.
Không lời – My heart will go on !
Và chân run, tay run…
Sắp vỡ òa – nước mắt !
….
Bài tập, thi cử, công việc… bao nhiêu là thứ dồn lên nhưng cứ mỗi lần nghe những bản không lời lại thấy lòng mình mềm ra và ngọt ngào lạ lùng. Lần này nghe “My heart….” không lời – nhưng nhất quyết lại mang lên đây một bản có lời, để nghe và nhìn lại đoạn mình thích nhất :
Near, far, wherever you are
I believe that the heart does go on
Once more you open the door
And you’re here in my heart
And my heart will go on and on
Mình cứ nghe và cứ miên man nghĩ mãi. Có lẽ, đó là triệu chứng của bệnh “ốm tư tưởng”



Tháng 3 – mình quyết định quay trở lại với blog yêu quý chứ cứ như thời gian vừa rồi thì chán quá. Nhiều chuyện, nhiều cảm xúc để nói lắm mà chả hiểu sao mình lười thế, ko muốn viết lách gì cả. Tự dưng cũng thấy mình viết blog kém vui vẻ nhiều đi, kể chuyện cũng chán òm. Mỗi cái entry kể chuyện tết nhất mà viết cũng chả ra hồn. Hic hic
Tháng 3 – ngày mùng 1 – sẽ bắt đầu kì học cuối cùng của năm thứ 3. Và cũng sẽ là thời điểm căng thằng với lịch “Học chính – học thêm – đi làm – đi thực tập ” dày chi chít. Có vẻ như khá bận rộn nhưng chắc thời gian dành cho mình vẫn có, chí ít là để thỉnh thoảng nghe nhạc và chát chít.
Tháng 3 – lại vẫn như trước kì nghỉ tết – bận rộn và “một mình”. Cũng “có sao” một tí ti thôi nhưng mình vẫn cứ vui. Đôi khi, chờ đợi một điều gì đó và một ai đó lại là một niềm hạnh phúc rất lớn lao.
Tháng 3 – có thêm một “tình yêu” mới. Ấy là một em thỏ trắng tinh như bông, tai hồng, mắt hồng và dễ thương kinh khủng. Nhất định hôm nào sẽ chụp ảnh mang lên đây khoe cùng mọi người. Chăm em thỏ tuy hơi bị khổ và khó một tí nhưng mà vui. Lúc cầm cà rốt cho em í ăn, thấy lòng mình bình yên và nhẹ nhõm lạ lùng. Mỗi tội chưa nghĩ ra tên cho em í. Định gọi là Ty Ty nhưng đang phân vân xem có tên nào hay hơn và ý nghĩa hơn tên ấy không đã.
Tháng 3 – có lẽ sẽ nhiều thay đổi hơn tháng 3 của năm 2009. Cuộc sống mỗi ngày lại thêm một vài điều thay đổi nho nhỏ. Mình cũng tự thấy rằng đã không còn mảy may đau buồn về chuyện “xưa cũ”, không còn buồn phiền, lo lắng cho một người nào đó thực sự không yêu quý mình. Anh Lịch nói mỗi câu ” Gần ngay trước mắt, xa tận chân trời” mà mình nghĩ mãi. Giống mình của tháng 3 này quá !
Mình đang ở giữa những ngày đầu tháng 3 – miên man giữa nhiều cảm xúc, ngập ngụa giữa một mớ việc phải làm và …đắm chìm trong một thứ cảm xúc rất mới lạ. Sẽ lại yêu đời như mình vẫn thế bao lâu nay. Sẽ lại viết viết, đọc đọc, cười cười, nói nói và sẽ lại hào hứng kể những chuyện đời thường nhỏ nhặt để tìm kiếm dù chỉ một lời hỏi thăm ! 
Tớ có một tấm thiệp để trên bàn học. Bên ngoài là một bức ảnh đen trắng, có dòng chữ :




